Sunday, October 11, 2015

0133-0144



Bản chữ Nôm Liễu Văn Đường 1866

0133-0144

Dùng dằng nửa ở nửa về,
Nhạc vàng đâu đã tiếng nghe gần gần.
Trông chừng thấy một văn nhân,
Lỏng buông tay khấu bước lần dặm băng.
Ðề huề lưng túi gió trăng,
Sau chân theo một vài thằng con con.
Tuyết in sắc ngựa câu giòn,
Cỏ pha mùi áo nhuộm non da trời,
Nẻo xa mới tỏ mặt người,
Khách đà xuống ngựa tới nơi tự tình.
Hài văn lần bước dặm xanh,
Một vùng như thể cây quỳnh cành dao.

Chú thích 

(0134) nhạc vàng: tiếng lục lạc bằng đồng, đeo ở cổ ngựa, kêu leng keng.
(0135) văn nhân : thư sinh.
(0136) lỏng buông tay khấu: buông lỏng cương ngựa đi thong thả.
(0136) dặm băng: hốt kiến nhất thư sinh, phiêu cân thải phục, kị mã viễn viễn nhi lai , , (Thanh Tâm Tài Nhân, Kim Vân Kiều truyện) bỗng thấy một thư sinh, khăn áo phấp phới, cưỡi ngựa từ xa lại.
(0137) đề huề: mang, xách.
(0137) lưng túi gió trăng: gió và trăng thường là đề tài ngâm vịnh ngày xưa; "lưng túi gió trăng" là túi thơ phú mang theo, còn lưng chưa đầy.
(0138) thằng con con: hề đồng, trẻ theo hầu.
(0137) tuyết in sắc ngựa: ngựa trắng như tuyết.
(0137) câu giòn: câu là ngựa con, giòn nghĩa là đẹp (theo Bùi Kỷ & Trần Trọng Kim).
(0138) cỏ pha mùi áo nhuộm non da trời: áo màu xanh lam.
(0140) tự tình : biểu đạt tình tự, bày tỏ tình cảm.
(0141) hài văn: giày thêu.
(0141) dặm xanh: lối đi có mọc cỏ xanh.
(0142) cây quỳnh cành dao: Vương Diễn thần tư cao triệt, như dao lâm quỳnh thụ 姿, (Tấn Thư , Vương Nhung truyện ) Vương Diễn thần thái dáng người tuấn tú cao xa, như rừng dao cây quỳnh. Chỉ người cao đẹp xuất chúng.













No comments:

Post a Comment