Tuesday, December 18, 2012

0121-0132


Bản chữ Nôm Liễu Văn Đường 1866

0121-0132

Ào ào đổ lộc rung cây,
Ở trong dường có hương bay ít nhiều.
Ðè chừng ngọn gió lần theo,
Dấu giày từng bước in rêu rành rành.
Mặt nhìn ai nấy đều kinh,
Nàng rằng: Này thực tinh thành chẳng xa.
Hữu tình ta lại gặp ta,
Chẳng nề u hiển mới là chị em.
Ðã lòng hiển hiện cho xem,
Tạ lòng nàng lại nối thêm vài lời.
Lòng thơ lai láng bồi hồi,
Gốc cây lại vạch một bài cổ thi.

<trang trước>  <trang sau>

Chú thích 

(0121) rung cây: chữ Hán "di" thường đọc âm Nôm là "đưa". Nhưng tạm ghi là "rung" (cây) theo nhiều bản Nôm khác.
(0124) in rêu: trong bản chữ Nôm khắc là "rêu in", như thế không vần với câu trên.
(0126) tinh thành : rất thật lòng.
(0128) u hiển : chỉ âm gian và dương gian, tức chỗ của người chết và chỗ người sống.
(0132) cổ thi : thơ làm theo lối xưa (cổ thể). Bài thơ đề của Thúy Kiều (trong Kim Vân Kiều truyện của Thanh Tâm Tài Nhân) có hai câu cuối như sau: Bất đoạn hương hồn xứ, Thương thương kịch ấn đài , 蒼屐 Chẳng dứt hương hồn đó, Rêu xanh in dấu giày.





No comments:

Post a Comment